🌿 THE TEMPLE HOME WITHIN US | BUILT FROM THE STONES WE MEET

Each day, we wake and step into life carrying our hopes. And somewhere within, we may also carry something heavy—like invisible stones.

Something that did not work out.
Someone who once hurt you.
A choice you still look back on and think:

If only I had done better.

Or sometimes just a few words spoken long ago — yet whenever something touches that place again, it still hurts.

Life places some stones in our hands.

Others, we have carried for so long that we have almost forgotten:

we are still carrying them.

Recently, in a conversation with a leader moving through a transition in life, I asked:

“What are you still carrying that, if you could, you would like to put down before continuing your journey?”

They spoke about being triggered by moments of blame between people they loved.

I asked:

“What is it about those moments that truly touches something in you?”

There was silence.

Then came a realization.

It was not only about hearing others blame each other.

Somewhere within,

they were also blaming themselves.

I haven’t done enough.
I haven’t cared enough.
I haven’t done things well enough.
I should have done better.

So I asked:

“Where did that voice begin?”

Maybe a long time ago.

With a child who once heard:

Try harder.
Be responsible.
If you do something, do it well.

Those words could come from love.

And somehow they helped that child grow into someone responsible, kind, and deeply caring.

But sometimes,

what once helped us grow
is something we need to learn to carry differently as we grow older.

No one needs to stand beside us anymore and say:

You should do better.

Because the voice has already moved inside.

We remind ourselves.
We push ourselves.
We blame ourselves.

Little by little, we place thousands of kilos upon our own shoulders.

And when we have carried that weight for long enough, sometimes we indirectly put the weight on our loved ones and related people.

I think of the temple within each of us.

A temple is not built only from sunny days.

It is also built from the stones we stumble upon along the road of life.

A failure.
A business that did not work out.
A relationship that changed form.
A return home.
An apology.
Something we once blamed another person for.

And one day, we may realize:

what we blamed them for
may also be what we have quietly been blaming ourselves for.

Our journey of becoming is not about throwing all those stones away.

Nor do we always need to find out who placed them in our hands.

One day, we simply put a stone down.

Look at it.

And say:

Thank you.
I see you.
I have carried you for a long time.

You are part of my story.
But you are not all of who I am.

What was once a weight
can become something we build with.

Build understanding instead of blame.

Build responsibility without carrying everything.

Build love without needing to save everyone.

Build a gentler relationship with ourselves, where:

“I can do better”

no longer means:

“I am not good enough.”

This is like THE HOME TEMPLE WITHIN US.

Not a perfect temple.

But a place spacious enough for everything we have lived through to find its right place.

Some stones become the foundation.

Some become steps.

Some simply need to be left beside the road.

And some we can smile at, thank — and continue walking without carrying them anymore.

You do not need a life without stones.

Little by little, we learn:

which stones are ours,
which no longer belong to us,
which have already become wisdom,
and which are inviting us to build something new.

So today, instead of asking:

“When will my road finally have no more stones?”

We can ask:

“What is the stone I am carrying today
inviting me to build within?”

Stone by stone.
Putting down by putting down.
Choice by choice.
Homecoming by homecoming.

The temple is still being built.

Within me.
Within you.
Within all of us. 🌿

❤️ Love and yours,
Jen

#TheTempleWithinUs #RebirthLeadership #JenCoaching #1000SoulsInMe #JenVuHuong

🌿 THE TEMPLE WITHIN US | NGÔI ĐỀN TRONG TÔI

Mỗi ngày thức dậy, chúng ta bước vào cuộc sống với những điều mình hy vọng.

Và đâu đó, có thể ta cũng đang mang theo những điều nặng nề — như những “viên đá vô hình.”

Một điều chưa thành.
Một người từng làm bạn tổn thương.
Một lựa chọn mà đến giờ bạn vẫn nghĩ:

Giá như mình đã làm tốt hơn.

Hay chỉ một câu nói từ rất lâu rồi — nhưng mỗi khi ai đó vô tình chạm vào, lòng mình vẫn đau.

Có những viên đá cuộc đời đặt vào tay ta.

Cũng có những viên ta đã mang lâu đến mức quên mất:

mình vẫn đang mang nó.

Gần đây, trong một cuộc trò chuyện với một leader đang bước qua giai đoạn chuyển dịch của cuộc sống, tôi hỏi:

“Điều gì bạn vẫn đang mang theo, mà nếu có thể, bạn muốn đặt xuống để bước tiếp?”

Bạn kể về những lần mình bị kích hoạt khi nghe những lời trách móc giữa những người thân yêu.

Tôi hỏi:

“Điều gì trong đó thực sự chạm vào bạn?”

Bạn im lặng, rồi nhận ra:

Có lẽ không chỉ vì người khác đang trách nhau.

Mà bởi ở đâu đó bên trong,

bạn cũng đang trách chính mình.

Chưa làm đủ tốt.
Chưa chăm sóc đủ tốt.
Chưa làm mọi thứ thật hẳn hoi.
Lẽ ra mình phải làm tốt hơn.

Tôi hỏi tiếp:

“Giọng nói ấy bắt đầu từ đâu?”

Có thể từ rất lâu rồi.

Từ một đứa trẻ từng nghe:

Phải cố gắng hơn.
Phải có trách nhiệm.
Đã làm thì phải làm cho tốt.

Có thể những lời ấy đến từ tình yêu.

Và có thể chính chúng đã giúp đứa trẻ ấy lớn lên thành một người trách nhiệm, tử tế, biết chăm sóc người khác.

Nhưng đôi khi,

điều từng giúp ta lớn lên
lại là điều ta cần học cách mang khác đi khi đã trưởng thành.

Không còn ai đứng bên cạnh nói:

Con phải làm tốt hơn.

Bởi giọng nói ấy đã đi vào bên trong.

Ta tự nhắc mình.
Ta tự thúc mình.
Ta tự trách mình.

Và từng chút một, ta đặt hàng nghìn cân lên đôi vai của chính mình.

Rồi vì đã quen với sức nặng ấy, đôi khi ta vô thức đặt một phần nó lên cả những người mình yêu.

Tôi nghĩ về ngôi đền trong mỗi chúng ta.

Một ngôi đền không chỉ được xây từ những ngày đẹp trời.

Nó được xây từ cả những viên đá ta đã vấp vào trên đường sống.

Một lần thất bại.
Một cuộc kinh doanh chưa thành.
Một mối quan hệ đổi hình.
Một lần trở về nhà.
Một lời xin lỗi.
Một điều ta từng trách người khác.

Và một ngày, ta nhận ra:

điều mình trách họ
có khi cũng chính là điều mình đã âm thầm trách mình.

Có lẽ hành trình tiến hóa không phải là ném hết những viên đá ấy đi.

Cũng không nhất thiết phải tìm xem ai đã đặt chúng vào tay mình.

Mà là một ngày, ta có thể đặt viên đá xuống.

Nhìn nó.

Và nói:

Cảm ơn bạn.
Mình thấy bạn.
Mình đã mang bạn rất lâu.

Bạn là một phần câu chuyện của mình.
Nhưng bạn không phải là tất cả mình.

Điều từng là sức nặng
có thể trở thành vật liệu để xây.

Xây sự thấu hiểu thay vì trách móc.

Xây trách nhiệm mà không cần mang tất cả.

Xây tình yêu mà không cần cứu tất cả mọi người.

Xây một mối quan hệ dịu dàng hơn với chính mình, nơi:

“Mình có thể làm tốt hơn”

không còn có nghĩa là:

“Mình chưa đủ tốt.”

Có lẽ đó là THE TEMPLE WITHIN US.

Không phải một ngôi đền hoàn hảo.

Mà là một nơi đủ rộng để những gì ta đã sống qua được đặt về đúng chỗ.

Có viên trở thành nền móng.

Có viên trở thành bậc thềm.

Có viên chỉ cần được đặt xuống bên đường.

Và có viên ta có thể mỉm cười, cảm ơn — rồi bước tiếp mà không cần mang theo nữa.

Bạn không cần một cuộc đời không có đá.

Có lẽ ta chỉ cần ngày càng biết:

viên nào là của mình,
viên nào không còn thuộc về mình,
viên nào đã trở thành trí tuệ,
và viên nào đang mời mình xây một điều mới.

Vậy nên hôm nay, thay vì hỏi:

“Bao giờ con đường của mình mới hết những viên đá?”

Có lẽ chúng ta có thể hỏi:

“Viên đá mình đang mang hôm nay
đang mời mình xây điều gì bên trong?”

Từng viên một.
Từng lần đặt xuống.
Từng lần lựa chọn lại.
Từng lần trở về.

Ngôi đền vẫn đang được xây.

Trong tôi.
Trong bạn.
Trong tất cả chúng ta.
🌿

❤️ Love and yours,
Jen

#TheTempleWithinUs #RebirthLeadership #JenCoaching #1000SoulsInMe #JenVuHuong