YOU ARE NOT ALONE, WE ARE IN EACH OTHER

[Tiếng Việt ở dưới]

🌳 The Tree: A Story of Growth, Fear, and Empowering Others

#jencoaching #empoweryouwithjen

One quiet afternoon, Ana messaged me:

"Hi Jen, I’m attending a class near your favorite café. I walked past it today and thought of you. Shall we meet this week?"

Ana is not just a former client—she was one of the very first people I coached when I returned to Vietnam. She was also a friend, a believer in transformation, and someone who helped me step into my purpose.
Back then, coaching Ana inspired me to let go of ventures that no longer aligned, and instead walk into the unknown path of human development and education.

The next day, we met.

As we sat down, I asked,
“What made you think of me today?”

She smiled.

"Something we spoke about last year… the idea of training others who want to do what I do."

I paused. “Why now? Why not last year, or sometime later?”

“More people are asking me to mentor them,” she said.
“I no longer feel drawn to working with organizations. I want to work with real people—and among them, many want to become coaches too.”

We went deeper.
I asked, “Do you see this in your long-term vision?”

“Definitely. I want to build a team.”

So I asked her to close her eyes:
“What do you see when you imagine yourself five years from now?”

“I see a tree,” she said slowly.
“A big tree. With strong roots. A wide canopy. It stands in rich brown soil.”

I asked, “And what about your team? The people you’ll work with—how do they appear in that picture?”

“I… I don’t see them yet. Just the tree. Just me.”

“Do you want them to be part of the tree? The soil? Other trees?”

She took a breath.

“I want them to be their own trees. Strong, grounded. Not extensions of me, but powerful in their own right.”

That moment said everything.

Ana has spent nearly 10 years cultivating her roots, deepening her expertise, and walking the path of self-development.
But she also carried a subconscious belief:

“To be truly ready to coach others, they must go through the same 10-year journey I did.”

And beneath that… was something deeper:
A fear.

“What if I train someone, and they’re not ready? What if they harm a client? What if their failure reflects poorly on me? What if it means… I’m not good enough?”

This is a common pattern in leadership—the fear of delegation.
The fear that our standards won’t be met if we let others take the lead.
The fear that we’ll be blamed for someone else’s imperfection.
And at the core: a fear of not being enough.

At a recent HEC community gathering, James shared something that struck a chord:

“I learned to trust my people. Even if they deliver at 40-50-60% of what I expect, I’m grateful. Because we all started somewhere. And we can all grow each day.”

Ana’s tree is no longer alone.
That day, she saw a new vision begin to sprout:
A forest.
A living, breathing ecosystem of strong, rooted trees—each standing tall, together.

💬 Reflection for You:

  • Are you the lone tree, grounded but isolated?

  • Are you ready to nurture others, not as copies of you—but as trees of their own?

  • Are you afraid to let go, or are you beginning to trust the ecosystem you're here to grow?

Because true empowerment isn't about being the tallest tree.
It's about creating space for others to rise—on their own roots.

Let’s build a forest. 🌳

===

CÁI CÂY và... #jencoaching #empoweryouwithjen

(Bạn cùng chiêm nghiệm nếu bạn đang trăn trở chuyển giao/trao quyền cho thế hệ kế cận hay cho cộng sự hay cho công nghệ)

Anna: Hi jen, Ana đi học tại gần đây và đi qua quán café mà jen hay ngồi, jen và Ana cùng gặp vào một hôm tuần này?

Ana là một trong những người khách hàng ‘Coachee’, người bạn đầu tiên của jen khi mới về Việt Nam; người mà khi jen được đồng hành đã buông bỏ những doanh nghiệp không thực sự cần để bước vào hành trình hành sứ mệnh liên quan đến giáo dục và phát triển con người. jen biết ơn sự chuyển hóa của Ana và những khách hàng Ana kết nối với jen.

Hôm sau, jen và Ana gặp nhau.

Jen: Điều gì khiến Ana nhó đến jen hôm nay khi đi quán café này?

Ana: Điều mà năm ngoái chúng ta nói với nhau

Jen: Đó là điều gì?

Ana: Nhân bản, huấn luyện những người cũng muốn theo nghề như Ana…

Jen: Điều gì khiến điều đó cần xảy ra bây giờ? Không phải trước đây hay một thời gian nữa?

Ana: Em thấy nhiều người có nhu cầu, họ trực tiếp đề nghị với em để em đồng hành…

Jen: Vaayj là trước đây không có những người đó…

Ana: Có, nhưng bây giờ nhiều hơn…

Jen: Còn điều gì ở tầng sâu hơn nữa khiến bây giờ mình cần nhân bản huấn luyện người khác

Ana: Vì em thấy mình cần làm, và em không còn nhiều khách hàng tổ chức (thực ra không muốn có thêm khách hàng tổ chức) mà em muốn khách hàng trực tiếp cá nhân, và nhiều người trong khách hàng cá nhân muốn làm nghề như em…

Jen: Trong tầm nhìn nhiều năm tới, điều đó cần xảy ra?

Ana: Chắc chắn…em muốn có một đội cùng làm với mình…

Jen: Hình ảnh 5 năm tới, bức tranh hành sứ mệnh của Ana trông như nào?

Ana: Em sẽ như một cái cây…

Jen: Cái cây trông như thế nào, ở đâu…

Ana: Cái cây to, rễ chắc, bóng mát, trong một khu đất màu nâu…

Jen: Vậy những người cộng sự kia, sẽ là cái gì? Họ trông như thế nào trong bức tranh đó…

Ana: Em chưa nhìn thấy … em chỉ nghĩ đến cái cây….Đúng, em dường như chỉ đang nghĩ đến em như cái cây…

Jen: Vậy Ana muốn những người cộng sự đó là đất hay cũng là cái cây hay nhập vào Ana…

Ana: Em không muốn họ nhập vào em, em muốn họ chính là họ, là cái cây chắc của họ…

Jen: Vậy Ana đang muốn tạo một cái cây vững chãi – bản thân Ana hay một khu rừng sinh thái, Ana là cái cây vững chắc và các cộng sự khác cũng vậy?

Ana: Em muốn ai cũng là cái cây vững chãi…Em sẽ suy nghĩ thêm về hình ảnh này

Mối liên hệ giữa hình ảnh cái cây đơn độc trong đầu Ana cũng phản ánh hành trình gần 10 năm thực hành thấu hiểu phát triển bản thân của Ana. Bạn cắm rễ sâu và chắc và bạn làm tốt. Đến giai đoạn này, Ana cảm nhận mình cần kết nối nhân bản thêm những cộng sự cùng nghề - có hệ sinh thái những người cùng hành sứ mệnh. Chính hành trình gần 10 năm đó, Ana tự nghĩ mình cần luôn một mình, và ai đó mà muốn làm nghề như mình cần phải rèn luyện từng đó năm, để không làm ảnh hưởng đến khách hàng. Sâu xa hơn nữa, Ana sợ nếu người cộng sự mình gieo mầm không làm tốt, mình sẽ được khách hàng nói về mình chưa tốt…tức là khiến mình thấy mình không tốt. Đây cũng là một trong những mô thức trong giai đoạn ‘delegate-trao quyền’ của quản lý lãnh đạo hay của một người đã đi một chặng đường trong một nghề nào đó.

Tại buổi sinh hoạt cộng đồng HEC, James chia sẻ về cách bạn vượt qua điều này – sự sợ hãi về việc chất lượng giảm đi khi trao quyền cho người khác: tin vào nhân sự của mình, biết ơn nếu họ làm được 40-50-60-70-80% theo tiêu chuẩn mình nghĩ là chất lượng, vì chúng ta luôn có thể tốt lên mỗi ngày – và chúng ta cũng bắt đầu như họ ở đâu đó.

Bạn đang nhìn thấy gì? trong tâm trí bạn? một mình vững chãi hay cùng cộng sự? cùng cuộc sống?

You are not alone, we are in each other.